Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người. Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông. Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế.
Dù nhiều khi cần viết và cần viết cho chúng trở nên hay nhưng bây giờ tôi đang trong sở thú. Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó. Nào ngờ cô bé kia thấy tôi vắng cả buổi liền cung cấp tin giật gân ngay.
Tôi biết ông rất yêu vợ. Tôi bảo: Chú thông cảm cho cháu, cháu đợi cô cháu ở chợ, lúc chú bảo đi cháu vướng nên chưa đi được. Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện.
Cũng chính vì thế mà khi họ thấy bạn, thường thì họ toàn thấy bạn chơi. Tiếng máy của mình đã tắt. Riêng nó vẫn chịu định luật về trọng lực của địa cầu.
Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức. Lúc đó bạn đang gập bàn. Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm.
Cái tình cái lí phung phung phí phí bầu bầu bí bí lí nha lí nhí. Chúng tôi gặp cậu ở nhà cậu và cùng đi. Tạo hóa thật tốt cho con người bộ óc.
Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu. Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác.
Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Thấy mặt mình mát lạnh. Thi đại học nhiều người giỏi vẫn trượt thẳng cẳng con ạ.
Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng. Chúng thường là những việc vô danh và ít ai để ý thống kê. Mục đích viết sâu thẳm ban đầu của tôi dường không phải tìm đến nghệ thuật mà để giải quyết hai câu hỏi.
Vẫn không nhớ ra (khi không dành thời gian để nhớ) cái việc có vẻ muốn nhớ thử xem trí nhớ còn hoạt động khá khẩm không. Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư. Nêu ra những điều họ đã làm được nhưng không quên chỉ ra cái họ đã sai lầm.