Cậu có biết thế nào là sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự hay không? Ngươi hãy quay về đi, Nott cũng đã đi rồi. Và tôi cũng có thể tạo nên những may mắn khác.
Chúng chính là hạt giống của Cây Bốn Lá thần kỳ, mỗi hạt rơi xuống là. - Thưa thần Sequoia - Nữ hoàng của các loài cây đáng kính. Đất ở chỗ cây bốn lá mọc luôn cần trong tình trạng đầy nước.
Bà ta là chủ của các loài cây và là cây thông thái nhất trong khu rừng này. Nott chẳng biết phải làm gì nữa. - Nếu vậy thì anh còn ở đây làm gì? Sao anh không trở về lâu đài của mình đi?
- Tôi đã nhận ra ngay đôi mắt xanh của cậu, Jim ạ - Max xúc động. Đêm đen tỏa xuống bao phủ khắp khu rừng. Nhưng biết đâu Merlin không nói dối? Nếu đó thật sự là cây bốn lá mang lại sự may mắn vô tận thì sao?
Khi Nott leo lên được đỉnh núi thì anh thấy thần Ston đang nói chuyện với một con chim mười hai cánh. Cũng như lần trước với Nott, chẳng có tiếng trả lời nào vang lên cả. Nếu như theo lời thần Gnome và Bà chúa hồ thì rõ ràng anh đang lãng phí thời gian của mình ở đây.
Thần Gnome đã gần như khuất dạng trong hang đá ngầm. Chờ đợi làm anh mất hết tinh thần, nhưng hiện giờ, đó là điều duy nhất mà Nott có thể làm. Chúng đổ xuống ào ạt, không chỉ một hạt mà vô số kể cứ như trận mưa xuân vậy.
Tiếng hót của các loài chim như chim sơn ca, chim cổ đỏ, chim sẽ cánh vàng, chim nhạn. Chúng nở ra hàng trăm cây, đủ mang lại may mắn quanh năm. Bí quyết thành công và may mắn của Max nằm ở câu chuyện kỳ diệu mà người ông đã kể lại cho Max từ nhiều năm trước.
Ông xúc động nhìn hiệp sĩ áo trắng một hồi lâu. Chỉ còn một ngày nữa thôi. Chính anh đã quyết định đi tới khu rừng Mê Hoặc.
Nott vô cùng tức giận. Cuộc đời tôi xuống dốc đến độ đã có lúc tôi biết cơn đói là như thế nào. Ngươi, Bà chúa hồ, ngươi phân bố nước khắp khu rừng Mê Hoặc, ngươi, người tưới nước cho tất cả các ngóc ngách của khu rừng này, hãy nói cho ta biết: Cây bốn lá sẽ mọc ở đâu trong mấy ngày tới?
Chàng vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn. Đó là ngày chán chuờng nhất của Nott trong khu rừng Mê Hoặc. - Cậu nghĩ thế thật sao? Có thật cậu chỉ đơn giản nghĩ là tôi đã quá may mắn phải không?