Và trong những khoang tàu kia đang diễn ra những gì? Chắc là có một chủ tàu đang chửi kẻ yếm thế: Mày ngu như lợn. Cái chớp mi im veo của nàng đủ làm lắng đọng tất cả. Và trong chính khoảng bị nghẹt thở đó, họ phải đặt nền móng cho thế hệ sau.
Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường. Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà. Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ.
Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo. Lưu ý: Hắn không chắc là tôi. Cái đó phải tự do chứ ạ.
Bạn biết giờ này chắc bác bạn đang bị các vị trong bệnh viện hạnh họe. Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt. Vậy thôi, bạn sống bình thường.
Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông. Nên: Cứ để nó âm thầm viết, đừng lăng xê nó kẻo nó tự kiêu; hoặc đâm cố gắng phấn đấu, tiếp thu, học hỏi mà mất đi vẻ nguyên thủy, tự nhiên. Ta ngại nói sự thật với ai nhìn ta ngờ vực.
Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng. Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc nhân loại…. Nhưng rồi anh cũng chấp nhận.
Dù từng li từng tí trong tất cả vận động điên cuồng không nguôi nghỉ. Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra. Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú.
Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình. Tiếc là không còn gỉ mũi để ngoáy. Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa.
Tôi không hề phản đối. Cho từng tờ vào lửa. Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ.
Nhất là những mặt còn lại của đời sống. Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi. Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm.