Thứ hai là tầm quan trọng của sự mạnh mẽ, quyết đoán. Chúng tôi chuyển sang đề tài về nỗi sợ hãi. Chỉ cần cho tôi biết ở đâu và khi nào.
Chàng trai từng nói chuyện với tôi qua điện thoại tách ra khỏi đám đông, chạy ào đến bắt tay tôi với một vẻ mặt đầy phấn khởi: Larry! Mọi người ai cũng háo hức. Cho dù không hoàn hảo đi nữa thì nó cũng chính là ngôn ngữ của tôi. Những người khách bộ hành nhìn vào cửa kính và thấy một người đàn ông đang gục đầu xuống bàn, cạnh cái micro.
Phương pháp này giúp cho Edward thành công lớn. Khi nhân vật Alice không biết vô tình hay cố ý bàn ra tán vào về những dự tính của Ralph, Ralph đã nhìn thẳng và trỏ ngón tay vào giữa mặt Alice: Alice, cô thật là một người ba hoa lắm điều! Người ta không thể đánh vần và nhớ nó một cách dễ dàng được.
Vào thập niên 1950, chúng ta phải biết một ít về cái gọi là Chiến tranh lạnh. Ở Hope, nỗi ám ảnh không là một chủ đề cụ thể mà là phong cách cụ thể - trả lời mọi câu hỏi hết sức gượng gạo. Dẫu ông vẫn luôn cố gắng pha trò khi nói chuyện nhưng không thành công như người khác.
Lời chia buồn quá thống thiết càng làm cho gia quyến đau đớn hơn mà thôi. Có điều nên lưu ý: trước khi sử dụng thì phải tập để quen dần với chúng. Vậy nên, việc dùng từ thiếu chính xác có thể dẫn tới điều không hay cho bạn.
Bắt chuyện với người khác phái sao cho không nhút nhát mà vẫn giữ được sự lịch lãm quả không dễ dàng. Rồi những câu chuyện thời niên thiếu đầy sóng gió của cha lúc còn ở Nag… Bao giờ cuộc trò chuyện của hai cha con tôi cũng kết thúc bằng câu hỏi: Larry, hôm nay con học hành thế nào? Đó là giây phút tự hào nhất trong cuộc đời tôi.
Sam kể cho khán giả nghe về một thời niên thiếu cơ cực, về người cha nghiêm khắc luôn muốn anh trở thành một thầy giáo. Sau đó ông bị viêm phổi nặng và một tháng sau thì qua đời. Tôi ra hiệu cho nhân viên phòng điều khiển chuẩn bị phát sóng chương trình, và nói vào micro trên bàn: Mở tín hiệu.
Hãy quan tâm đến ứng viên đang đứng trước mặt. Cô ấy rất dễ thương, gia đình cũng đàng hoàng lắm… Chúng tôi còn những 50 phút nữa! Và, thay vì trò chuyện rôm rả như dự kiến thì chúng tôi lại…im lặng nhìn nhau.
Đó là tấm ảnh của anh. Joe đi cùng với Bill. Những tấm tranh ảnh, biểu đồ minh họa cũng trở nên vô tác dụng.
Tôi chỉ còn biết thở dài ngao ngán chờ…tới giờ chương trình kết thúc. Larry, cậu có điện, đường dây số hai người bạn đồng nghiệp của tôi gọi toáng lên, như thường lệ. (Việc gặp ông giám đốc Marshall Simmonds cũng do tình cờ chứ tôi đâu có quen biết gì ông ta.