Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy. Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc. Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả.
Hôm thì tôi nháy ông cậu: Nó đang trên đường về hoặc không biết nó đi đâu. Nhưng nàng vẫn lắng nghe. Cho từng tờ vào lửa.
Không có chim non ở trong. Lo nghĩ, chỉ dạy hộ cách sống cho người khác chỉ mệt xác và vô nghĩa. Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải.
Lại còn có cả một cái quai vòng qua miệng giỏ, chắc để móc vào cành cây. Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp. Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh.
Thậm chí, dựa trên một số phân tích lúc mơ, bạn còn biết là mình đang mơ. Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn. Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng.
Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Xét cho cùng, sau khi sáng tác một khối lượng tương đối như thế, bạn có quyền chính đáng được nghỉ ngơi để bù lại năng lượng đã chết. Thế là trong đầu tôi loé lên ý nghĩ: Đốt! Tôi chạy lên nhà, mở tủ, lấy tập Mầm sống xuống.
Nhưng nó còn nhiều việc mà cái tuổi đó khó tự điều tiết hợp lí: Học chính, học thêm, tập luyện thể thao (khá chuyên nghiệp, ăn lương). Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi. Một cái gì đó kinh điển.
Tôi biết, chỉ vì tôi trông ngứa mắt. Rồi lửa bén nhanh quá, chẳng buồn đọc. Bạn, nghĩa là người không sợ tôi và không khinh tôi.
Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám). Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi. Để những kẻ không hoàn toàn thú tính nhưng chưa đủ nhận thức cũng như tôi (kẻ phải giết chúng khi bị dồn tới chân tường) không bị biến thành những con tốt thí.
Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy. À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn. Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm.