Nam, nữ, thanh thiếu niên, người lớn tuổi đều được chào mừng tới học và trở thành những nhà huấn luyện hàng đầu. Conwell trong tác phẩm “Cánh đồng kim cương” ( Acres of Diamonds) của ông ra đời cách đây hơn một thế kỷ: Nhưng một phần khác lại hét lên: “Ừ, nhưng tôi sẽ phải kéo cày như một con trâu! Sung sướng
Tôi cho đó là một ý tưởng hay nên đã thực hiện. “Bạn là con của Trời Đất. mà không nhận ra động cơ sâu xa đang điều khiển mình chính là nỗi sợ hãi.
Bạn nghĩ đối với con người chúng ta, cái gì quan trọng hơn, chân hay tay? Hay cả hai đều quan trọng như nhau? 000 người dưới họ không? Tôi luôn tin là có! Hãy nghĩ mà xem, làm sao bạn có thể cho nếu không có ai nhận? Cả hai vế phải nằm trong trạng thái cân bằng tuyệt đối là 50/50.
Bạn đã sẵn sàng chưa? Hãy đọc kỹ: Không hề có một nạn nhân nào thực sự giàu có! Bạn có hiểu không? Tôi sẽ nói lần nữa: Không hề có một nạn nhân nào thực sự giàu có. Một chi tiết thú vị là cô đã chọn nghề y tá. Có lẽ họ sợ phải kiểm tra giá trị thực của mình trên thương trường.
Người nghèo muốn được trả công theo thời gian. Tôi tin một nhà huấn luyện tốt sẽ luôn đòi hỏi ở học viên nhiều hơn những gì họ tự đòi hỏi ở mình. Trong một buổi tối dạy ở Seattle, tôi đã giới thiệu cho mọi người biết về chương trình ba ngày Tư Duy Triệu Phú sẽ được tổ chức ở Vancouver.
Đây là một vòng luẩn quẩn, và cách duy nhất để thoát ra là bạn phải học cách quản lý tiền của mình một cách hiệu quả. Bạn có thể bắt đầu bằng nhận thức rằng kế hoạch tài chính trong tâm thức của đối tác có thể không hoàn toàn giống như bạn. Câu hỏi đặt ra là: “Người giàu suy nghĩ và hành động như thế nào?”.
Vậy làm sao bạn biết rằng bạn biết một điều gì đó? Đơn giản thôi. “Nếu như tôi kiếm ra tiền nhưng rồi lại làm mất hết thì sao? Tôi sẽ bị xem là một kẻ thất bại mất thôi. Người giàu có nhiều tiền mà lại chi tiêu ít, trong khi người nghèo có rất ít tiền mà chi tiêu quá nhiều.
Bạn có thể tự kiểm chứng tuyên bố đó bằng kinh nghiệm của chính bạn và thông qua cuộc sống của mọi người xung quanh bạn. Người giàu suy nghĩ “cả hai”. Đến đây bạn đã hiểu vì sao tôi tha thiết đề nghị bạn dành 10% thu nhập cho Tài khoản Đào tạo.
Rằng anh ấy là người tiêu hoang còn tôi là người chạy trốn như thế nào. Đó có thể là 10 đô-la, 5 đô-la, 1 đô-la, một xu, hay mấy đồng tiền tiêu vặt của bạn. 000 đô-la, cô tiêu hết 10.
Mà giá cả cũng vừa phải đấy chứ. Bằng cách lựa chọn các cơ hội kinh doanh có khả năng tạo ra thu nhập thụ động, bạn sẽ nhận được cái tốt nhất của hai thế giới – đó là thu nhập từ công việc hiện tại và thu nhập thụ động sau này. Tôi chỉ muốn bình yên và hạnh phúc”.