Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau. Có lẽ với cái vỏ to hơn, anh ta không vứt. Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn.
Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi. Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng. Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi.
Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc. Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ. Đó là trạng thái mà cô nàng Buồn Ngủ ưa thích để nhảy vào đè nghiến ra.
bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế. Còn muốn độc lập thì phải thông minh, rất thông minh để sinh tồn trong muôn cạm bẫy tâm lí mà người đi trước cố tình hoặc vô tình tạo ra. Phải có mối quan hệ.
Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm. Phải hết sức giữ gìn. Mọi người đang chờ cơm tôi ở nhà.
Chả nghĩ nhiều cho ai được. Bà già vục đầu vào thùng rác. Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu!
Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn. Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới nàng. Lúc đó tôi không có nhà.
Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm. Tất nhiên, có lúc người ta sẽ cảm thấy sự đồng điệu với sự thấu suốt kiểu hư vô, sự thấu suốt của dục đã diệt khi người ta có chung trạng thái thấy đời sống mất hứng bên con người. Chẳng nhẽ mình đấm cho đồng chí ấy một phát.
Bị nghi ngờ cũng đáng. Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết. Cái này tôi tin chắc đến 99% là không phải tôi.
Cứ thế, nhà văn viết, bỏ qua tất cả những lời phê bình. Lúc đó bạn cho mình quyền cởi trói cho dòng chữ ấy tung tăng trong óc. Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi.