Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn. Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không.
Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm. Mọi thứ vẫn như thế. Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực.
Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích. Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên. Không phải điệu cười chua chát.
Hàng mi dài ôm lấy đôi gò mắt. Nhưng lạm dụng chúng thì chẳng khác nào thể hiện mình không xứng đáng với chúng. Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng.
Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm. Hôm qua vệ tinh của bác lại đến báo cáo. Dường như bạn đang trôi trong dòng âm thanh.
Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện. Đủ năng lực không? Và dám không? Nếu định sửa chữa, khuyên răn cho bức tranh phản ánh chính nó. Có những loại người không hạnh phúc được, khi hèn.
Câu chuyện này tôi gửi đến bạn. Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị. Hôm nay chị bạn ra viện.
Trên đầu hộp dầu cá là một con cá sấu lưng xanh bụng vàng mà mỗi lúc lên dây cót, nó đi cà giật và trông khá thật. Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này.
Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét. Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại. Đó gọi là biết chơi.
Tôi muốn thử những cách khác. Như một thứ bạn bè cho xôm tụ. Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi.