Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm. Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó. Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác.
Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ. Phải có mối quan hệ. Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì.
Miếng trên cùng và miếng dưới cùng màu trắng, miếng giữa màu đen, trông như hai lát bánh mỳ màu sữa kẹp nhân màu cà phê. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú. Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng.
Ở đây chắc có một vài sự đánh tráo khái niệm hoặc phi lôgic do hiểu biết ít. Nói vậy mong anh đừng giận vì tôi vô hình hoá anh. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta.
Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn. Rồi đau và chấp nhận đau. Nhưng ông anh cứ hỏi nhiệt độ phòng bao nhiêu, làm bằng gỗ gì.
Nơi mà dù thể xác đang trong trói buộc, những hoạt động sống trong nó vẫn có thể tự do. Khao khát được đụng chạm với giới khác không thường trực hoặc bị việc khác lấp đi. Người bảo nghệ thuật là khó hiểu.
Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy. Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở. Ta ngại nói sự thật với ai nhìn ta ngờ vực.
Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết. Mà thản bởi vì lòng cần thản. Chụp đèn bằng sắt sơn màu tím ngoài trắng trong.
Cũng có thể họ không tìm thấy. Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc. Bạn cũng như một người bình thường, dị ứng với hai tiếng nghệ sỹ và cảm giác về sự tai tiếng trong giới này.
Làm một bài thơ dở để được khen. Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây? À, cháu nhớ lúc dọn hàng mang tấm sắt (để dắt xe lên vỉa hè) vào nhà nhé.